

Tôi là lính xa nhà đi trận Sơn khê
Hai mùa mưa mây mù che nẻo đường về
Khi vào lính nhân nếp sống đơn sơ
Vơi đàng sau nhiều đơi chờ
Trái châu chiếu xuyên cành lá
Tay ghì súng nghe mùi tang tóc đâu đây
Tâm hồn se vơi chẳng vơi đầy chẳng đầy
Đêm rừng núi lạnh buốt mái phông-sô
Súng cầm canh nhịp từng giờ
Thay màu áo một niềm mơ
Ai mơ ru hồn viễn chiến mọi niềm
Đôi bàng non sông mây núi
Ánh sáng kinh đô tôi chưa lần đến
Ai mơ nét đẹp sa hoa xa vời
Lính chỉ đơn sơ yêu đời
Thành thật nói tha thiết thôi
Tôi lại nghĩ quê mẹ không phải riêng ai
Không của anh không của em mà của mọi người
Xin đừng oán mà hãy mến thương tôi
Trong tình thương người và người
Cho đời lính một niềm vui...