Tên : PINK
Giới tính : Nữ
Tuổi : 2
Phone : PINK SonyEricsson Địa chỉ : Xuân Diệu - Tây Hồ - Hà Nội... Và cũng đã đủ lớn để mong bé lại..như ngày hôm qua... :)
Cô bé vẫn mải mê gấp những ngôi sao giấy bé nhỏ vì cô tin vào truyền thuyết cổ: Khi gấp đủ một trăm ngôi sao nhỏ đem tặng cho người mình yêu quý thì một điều ước của người đó sẽ thành sự thật...!!!
Cô bé không muốn người bạn trai của mình mãi trầm lặng, cô muốn thấy những nụ cười, những niềm vui trong ánh mắt người bạn trai ấy. Thời gian trôi đi, túi sao nhỏ của cô càng ngày càng nhiều và cho đến một ngày kia, ngày cô sẽ phải rời xa các bạn để theo gia đình, cô gái quyết định mang cả túi sao đủ màu sắc đến cho người bạn trai như một món quà tạm biệt trước lúc đi xa.
- Tối nay nhiều sao quá! - Cô bé nói, mắt sáng ngời - Cậu hãy ước điều gì đó đi!
Cô nói thật nhẹ nhàng như chờ đợi. Cậu bạn trai khẽ mỉm cười mở gói quà và nói:
- Chúc những điều hạnh phúc nhất sẽ đến với cậu, người bạn thân yêu nhất của mình!
Cô bé giật mình, đôi mắt nhòa đi, giọng như khóc:
- Tớ muốn nghe điều ước dành cho cậu cơ!
Bỗng cô nhận ra ánh mắt kia thật sự như đang cười và phản chiếu cả một bầu trời sao đang mong muốn cho cô những điều tốt đẹp nhất. Cô vội vàng thầm ước đôi mắt đó, nụ cười đó mãi mãi theo cô...
Có những ước mong đôi khi không hề vĩ đại, nó thật bình dị, thật chân thành và rất thật. Đôi khi niềm vui, hy vọng của người khác cũng chính là niềm hạnh phúc bất chợt đến trong tim ta và không phai mờ theo năm tháng......!!!!!!
Tôi muốn nói với các bạn rằng, trong tình yêu, luôn luôn có các vị cay, đắng, ngọt, bùi. Vì vậy đừng lấy làm quá đau khổ khi bạn đang đau khổ, đừng lấy làm quá kiêu căng khi bạn đang được nhiều người yêu thương. Đừng lấy làm quá tin tưởng khi bạn đang được ai đó rất yêu thương bạn, đừng lấy làm quá thất vọng khi bạn không được ai yêu hoặc tình yêu đó chưa trọn vẹn. Đừng lấy làm quá hạnh phúc khi bạn đang hạnh phúc, đừng lấy làm quá vui mừng khi bạn thật sự đang vui!!!
Mà tôi muốn nói với các bạn rằng hãy dám ước mơ mặc dù có thể ước mơ đó không trở thành hiện thực. Hãy dám yêu và biểu lộ tình yêu của mình khi bạn yêu một ai đó, hãy giúp đỡ một ai đó mặc dù bạn không yêu họ, hãy nở một nụ cười với một ai đó khi bạn đang ghét họ, và hãy tha thứ cho một ai đó khi bạn nghĩ rằng bạn không thể thứ tha. Vì đó là tất cả những việc bạn cần làm và nên làm trong giây phút hiện tại...!!!
Hạt sương trắng nhẹ rơi..
Đọng trên lá xanh màu ấu thơ..
Và giọt nắng nhẹ rơi..
Hiện lên bước chân tuổi thơ ước mơ..
Mơ về con phố hàng cây mãi xanh..
Gió đưa mây về hoà ca..
Mơ về mùa thu không có lá rơi..
Nắng mang xuân về thắm tươi...
Xuân về muôn màu...
Chim ca hát líu lo..
Mang tình yêu đầu..
Và ta ước mơ xuân thật lâu...
Hôn làn môi hồng..
ANH - mùa xuân mãi bên em..
Mơ..mình mãi bên nhau..
Cùng mơ mãi bên nhau trọn đời......
Ta vu vơ đưa tay hứng những hạt mưa lạnh buốt.. Ngu ngơ nhớ…
Ngoài kia.. con đường kỉ niệm lại dầm dề nước.. Em còn đi dưới hàng cây rồi thả hồn mơ mộng??? Nước loang loáng trên vai.. Em chậm bước chân... Hay em đang tung tăng trong vùng trời ngập nắng???... Em có nhớ con đường cùng những hạt mưa loang lổ ngày xưa...???
Ta lắng lòng đưa cảm xúc của mình theo từng thanh âm dìu dặt:
“Nếu ngày xưa bước đi nhanh qua con đường mưa thì anh đã không gặp người..
Nếu ngày xưa em nhìn anh nhưng không mỉm cười thì anh đã không mộng mơ..
Nếu tình ta chẳng phải xa khi đang đậm sâu thì anh đã không đau buồn..
Nếu lòng anh không còn yêu em hơn chính mình thì anh đã quên được em......”
Từ ngày em quay lưng bước đi.. với ta, bài hát “Con đường mưa” trở thành tri kỉ! Ta nghe để nhủ lòng: “Em vẫn còn đứng đó - trên con đường không có xác lá rơi, chỉ có mưa nhạt nhòa đổ...”.
Nhìn hạt nước long lanh rơi.. ta như thấy hình em trong từng giọt nước.. Cũng long lanh, thuần khiết.. Ta đưa tay ra.. Hứng. Hình em vỡ vụn. Ta cố tìm.. Chút dư âm còn sót lại trong lòng bàn tay.. Thấy lòng buôn buốt...
“Làm sao để đường xưa đừng in dấu chân anh mỗi ngày..
Làm sao cho lòng anh thôi gọi tên em trong mỗi giấc mơ..
Làm sao để mưa mùa thu đừng rơi thêm cho anh nhớ em..
Làm sao khi thấy mưa.. anh không buồn......”
Giá như trái tim là sắt đá.. ta đã không khổ đau...
Giá như trí nhớ được lập trình như máy tính.. ta chỉ cần ấn nút Delete thì tất cả sẽ xóa hết.. không một chút vấn vương, nhung nhớ...kể cả em,con đường, những hạt mưa đang lộp bộp ngoài kia...
Ai cũng trốn cái rét. Đường phố vắng hơn. Ngay cả những con sóng cũng lặn xuống nhau, rúc rúc vào bờ cỏ ven bờ hồ trú rét...
Mặt đường khô dần... Đó đây còn những vũng nước đang thu nhỏ lại sau mỗi đợt gió thổi qua. Quãng đường ngày xưa ta vẫn đi, sáng ra lá rụng nhiều thế, xen kẽ những tầng lá xanh, vàng, đỏ và cái đang chuyển màu nửa xanh nửa vàng. Trời mùa đông trắng đục, những cành cây trần trụi như được khắc nổi trên nền trời. Gió tạt vào mặt lạnh rát. Mùa đông! Vạn vật dường như sẫm hơn. Thỉnh thoảng có những ngày mưa.. Buồn ghê...! Nhìn giọt mưa nhỏ từ mái nhà xuống thấm một ngày lê thê, chẳng ai muốn ra khỏi nhà để hứng lấy cái lạnh và mưa buốt. Trời càng rét, mắt thiếu nữ càng đen đậm và sắc.. Đôi môi khô hơn và dường như ai cũng tiết kiệm nụ cười, chỉ có gió trời là hào phóng...
Chỉ có sống trong mùa đông con người mới cảm nhận thấy đầy đủ và hiểu được ý nghĩa của cuộc sống...!!! Nếu đông năm nay mặc ấm hẳn sẽ nhớ đến ngày tháng đông tê tái của những năm về trước. Ai một mình cô đơn sẽ cảm thấy ngày đông dài thế.. Trời đông sớm tối.. Ngày đông chậm lên.. Ban đêm càng tinh khiết.. Những ngôi sao trên trời trong và đổ vỡ như thủy tinh. Gió bật cánh cửa bật ra những âm thanh khô khốc. Tiếng động cũng khô. Dưới ánh đèn đường chỉ còn lác đác những đôi bạn trẻ đi nép bên nhau, chậm rãi...
Mặt đường như ai rắc đầy lá.. Nhìn xa tít những hàng cây rậm lá đan ngọn như những ngón tay ken đan vào nhau.. Lá mỗi ngày một thưa.. Nhìn cây trần trụi mới thấy hết thân hình của cây là đẹp. Sáng sớm, đường vắng chẳng có một ai, chỉ có những cơn gió của mùa đông trượt qua đường phố.. qua những vòm lá.. qua cành cây và qua những thảm lá...
MÙA ĐÔNG...!!! Mùa đông lạnh, khô và rét, ngọt ngào trong mỗi sớm mai......
Em hiểu rằng mỗi món quà là một điều đặc biệt và là duy nhất nếu nó xuất phát từ trái tim của người tặng...!
Khi còn bé, em đã từng mong ngóng đêm Giáng sinh trôi qua thật nhanh để sáng hôm sau được háo hức mở quà bên cây thông Noel. Đối với em, hộp quà to nhất chắc chắn sẽ chứa đựng món quà đắt tiền nhất và đẹp nhất...
Khi những ngây thơ trẻ dại qua đi.. theo thời gian em hiểu rằng mỗi món quà là một điều đặc biệt và là duy nhất nếu nó xuất phát từ trái tim của người tặng.. như chiếc áo len mẹ đan cho em bởi cả tình yêu mẹ gửi trong đó...
Giáng sinh này, Chúa trời đã ban tặng anh cho em.. và em tự hứa với mình phải tìm bằng được món quà ý nghĩa nhất, hoàn hảo nhất để tặng cho người con trai ngọt ngào nhất mà em từng gặp!!!
Anh biết không.. em đã dành rất nhiều thời gian để nghiên cứu tạp chí thời trang, bỏ hàng giờ đồng hồ lướt mạng vào các web mua bán, rồi lang thang cả ngày trong những cửa hàng quà tặng nổi tiếng ở khắp các con phố quen thuộc của Hà Nội.. mong tìm cho ra một món quà đặc biệt cho anh.. Chúa trời khéo thử thách lòng kiên nhẫn của em.. món quà quý giá em tìm kiếm vẫn bặt vô âm tín...
Giáng sinh càng đến gần mà em vẫn chưa thể có trong tay món quà “hoàn hảo” ấy. Và hôm nay, em quyết định ghé thăm siêu thị lần cuối cùng, với hy vọng sẽ không bỏ qua những món đồ thú vị họ mới nhập về...
Nhưng một lần nữa, em lại thất vọng vì hình như không có gì hấp dẫn cả. Trong tâm trạng chán nản, em thở dài quay trở lại cửa ra. Và đột nhiên, em nhận ra món quà hoàn hảo mà em sẽ trao tặng cho anh...
Không, đó không phải là món đồ trong gian hàng hào nhoáng kia, nó cũng không được gói cẩn thận trong những tờ giấy đầy màu sắc hay trang trí bằng những dải ruy băng cầu kỳ. Thậm chí nếu có mua nó.. em cũng không nhận được hoá đơn tính tiền và cũng không thể mang đổi trả lại.
Anh tò mò muốn biết món quà đó ở đâu và nó là gì phải không??? Em đã tìm thấy nó trong ánh mắt ấm áp của đôi vợ chồng già cùng nhau dạo trong siêu thị. Em đã nghe thấy nó trong những lời nói yêu thương của người cha với cô con gái nhỏ. Em còn thấy nó trong cử chỉ hãnh diện của cô gái với niềm vui được làm mẹ...
Đúng vậy, món quà đó là TÌNH YÊU! Anh yêu.. Giáng sinh này.. em đã tìm ra món quà tuyệt vời nhất, đó là tình yêu em dành trọn cho anh...
Chúc anh 1 mùa Giáng sinh hạnh phúc và ấm áp!!!EM YÊU ANH...!!!
Tôi và em.. hai con người khác xa nhau về hoàn cảnh và tính cách. Em tự do sống trong căn nhà mà chẳng bữa ăn nào được đầy đủ mọi thành viên. Cha mẹ tôi đều làm nghề giáo, sống nhẹ nhàng và nho nhã. Tôi thích những chốn bình yên, thích cafe Trịnh trầm ngâm hoài cổ. Em thích những nơi đông đảo quần chúng, thích quán cafe Rock đầy khói thuốc lá đến mùi nồng hôi, nhạc mở to chan chát và lắc lư trong cuồng say điệu nhạc. Tôi và em, hai thế giới khác nhau, ấy mà lại gặp nhau, lại yêu nhau, chỉ bởi vì loài hoa hồng trắng...!!!
Tình cờ chúng tôi gặp nhau trong đám cưới một người bạn. Cô nàng cắm hoa cưới đã vứt đi 1 bó hoa hồng trắng qua mặt chúng tôi - những người bạn của cô dâu chú rể đến sớm để giúp chuẩn bị. Tôi nhặt lại bó hoa cũng là lúc chạm vào tay một cô gái. Cô gái ấy mỉm cười "Hoa đẹp thế này mà bỏ đi? Đúng là chỉ còn có 2 người là có lòng yêu cái đẹp!". Tôi phì cười sau khi nghe em nói vậy.
Sau đám cưới đó, em chủ động cho tôi số điện thoại. 3 tháng sau đám cưói đó, em chủ động ngỏ lời yêu tôi. 6 tháng sau đám cưới đó, em tặng cho tôi một bó hoa hồng màu trắng...
- Màu trắng là tượng trưng cho sự thanh khiết em à...!
- Còn em thích màu trắng vì em thích sự đơn giản. Mà anh có biết, sự đơn giản nhất trên đời này là gì không???...
Tôi lắc đầu nhè nhẹ. Em dựa mạnh vào lòng tôi "Là cái chết...". Tôi bảo em nói bậy. Em cười nguệch miệng "Vì màu trắng tượng trưng cho sự tang tóc!".
Mẹ tôi đề nghị dẫn em về nhà. Bà luôn có ý nghĩ rằng, là con gái thì phải biết chơi 1 loại nhạc cụ. Vì thế, em gái tôi được học vĩ cầm từ khi mới 5 tuổi. Tôi mang nỗi băn khoăn này cho em. Em mỉm cười "Em chơi guitar phiêu lắm anh à". Trời ơi ! Đấy đâu phải là loại nhạc cụ mà mẹ tôi định nghĩa rằng con gái cần biết chơi. Nhưng em không để tâm đến điều đó, em nhảy phóc lên bục, đeo cây guitar vào và đưa tay nhanh mạnh vào những sợi dây đàn, người nhảy lên hừng hực. Tôi ra ngoài, chờ em. 15 phút sau, em ra ngoài, giơ bao thuốc lên mời tôi. Tôi cáu gạt phắt đi "Con gái thì không được hút thuốc! Mẹ anh ghét con gái hút thuốc lá!". Em rít 1 hơi dài "Đó là style của em rồi. Tại sao con trai được hút thuốc còn con gái thì không???... ".
Tôi bỏ đi. Em không cản lại. Em quay vào và những tiếng nhạc chát chúa lại vang lên. Đúng như bạn bè tôi vẫn ngăn cản, thế giới của em và tôi không thể nào hoà hợp. Cho dù là tôi có cố gắng hết sức, thì em vẫn sẽ gạt phăng đi, bởi vì những gì tồn tại trong từ điển cuộc sống của em là bất biến, là duy nhất và cho dù tôi có chen ngang vào cuộc sống của em, thì sẽ không có một gì thuộc về tôi lọt vào cuốn từ điển ấy.
Tôi viết nhật ký..về em, về những cảm xúc của tôi. Và những dòng chữ nhoè đi bởi những giọt nước mắt. Một thằng con trai 24 tuổi mà khóc vì 1 đứa con gái không nữ tính, không dịu dàng. Mẹ tôi sẽ chẳng thể chấp nhận được điều đó. Nhưng rồi trời xui đất khiến thế nào, tôi lại vô tình để rơi cuốn sổ nhật ký của mình ở bậu cửa sổ giữa cầu thang tầng 2 và 3. Mẹ đọc được. Trưa hôm đó, mẹ khuyên tôi rằng mẹ hiểu trong thời hiện đại, chuyện một cô gái đam mê Rock là chuyện bình thường, thậm chí còn thể hiện cái tôi của cô gái ấy. Chỉ là nên khuyên cô gái bỏ thuốc lá, bởi vì hút thuốc có hại cho sức khoẻ. Việc ấy mẹ sẽ giúp, chỉ cần tôi đưa em về gặp mẹ.
Tôi vui sướng chạy đi tìm em. Phòng tập hát im ỉm buồn rầu sau chiếc khoá to tướng. Đến quán cafe Rock, thấy thông báo đóng cửa. Chạy xe ngược đường về nhà em, chị giúp việc mở cửa "Cô ấy đi rồi. Sang Mỹ. Cô ấy gửi cho cậu cái này".
« Anh à ! Em xin lỗi vì đi mà không nói lời nào với anh. Em gửi lại cho anh bản nhạc mà em thích nhất. Em hy vọng anh cũng sẽ thích nó. Những giai điệu ở folk nhẹ nhàng anh ạ. Promise me, when you see a white rose.. you'll think of me. I love you so.. Never let go, I will be your ghost of a rose...”.
Kèm theo lá thư là chiếc đĩa hát. Tôi đưa chiếc đĩa vào chiếc headphone, hình ảnh những bó hoa hồng trắng muốt hiện ra. Trong trắng lắm, dịu dàng lắm mà sao tôi thấy buồn đến vậy? Sau tiếng guitar nhẹ nhàng dạo đầu, giọng hát trong trẻo của em cất lên theo nhịp. Sao giọng hát buồn đến thế hả em???... "Đơn giản nhất là cái chết..." tôi bất chợt thấy sợ hãi khi nhớ lại câu nói đó của em...
Tôi vội vã đến nhà em lần nữa, chiếc headphone nằm gọn trong túi áo khoác, suốt cả dọc đường đến nhà em, không một giây phút nào là tôi không nghe bài hát đó của em. May mắn tôi gặp được mẹ em ở cổng nhà, sau khi biết tôi là người mà con gái bà yêu, mẹ em đã cho tôi số điện thoại của em. Tôi vội vã gọi sang, đầu bên kia, em nhận ra giọng tôi, không đợi tôi nói gì, em cất tiếng hát “Promise me, when you see a white rose.. you'll think of me. I love you so.. Never let go, I will be your ghost of a rose...”. Rồi em nhè nhẹ “Anh hứa với em nhé!”. Uh, anh hứa... Rồi em cúp máy, không để cho tôi kịp nói thêm bất cứ điều gì.
Từ đó, đều đặn mỗi chủ nhật, tôi nhận được một bó hoa hồng trắng đẹp vô cùng trước cửa nhà. Những bó hoa không biết ai gửi. Không một tấm thiệp nào kèm theo.
Cho đến một ngày.. vào ngày kỷ niệm mà em đã tỏ tình với tôi, bó hoa hồng trắng ấy đã kèm theo một tấm thiệp với dòng chữ “Promise me, when you see a white rose.. you'll think of me. I love you so.. Never let go, I will be your ghost of a rose...”. Em, tôi biết đó là em. Tôi gọi điện sang Mỹ, chỉ có những tiếng tít dài vang lên. Tôi sang nhà em, họ nói rằng ngôi nhà này đã bị bán đi được một tuần. Họ nói những câu nói rời rạc “nước Mỹ”, “ ô tô”, “ màu trắng”, “ bão”, “ núi và biển”, “ đường vòng”. Từ hôm đó, tôi không còn nhận được bó hoa màu trắng nào mỗi chủ nhật nữa...
Tôi search khắp các trang tìm kiếm xem ở nước Mỹ có tai nạn nào ô tô nào ở khu vực đó vào hôm cuối cùng em gửi hoa cho tôi hay không. Tôi nhờ bạn bè du học bên đó và những mối quan hệ của họ để hỏi về tin tức của em. Tôi gọi điện thoại sang đại sứ quán Việt Nam tại Mỹ, tất cả những câu trả lời đều không làm cho tôi hài lòng.
Mẹ khuyên tôi đừng buồn nữa. Mẹ, bố và em gái cố gắng làm mọi việc để cho tôi bớt buồn đi. Nhưng tôi không thể. Ngày ngày, công việc mà tôi dành nhiều thời gian nhất là tìm thông tin về em. Càng tìm càng bế tắc. Nhưng mẹ nói rằng, không có tin nghĩa là không có tin dữ, điều đó làm cho tôi bình tĩnh hơn.
Đến một hôm.. có 1 cậu bé chạc tuổi em gái tôi đến tìm nó, cậu bé có mang theo chiếc đàn guitar. Nhìn cây đàn mà tôi nhớ em đến da diết, đến độ cháy rực lòng. Tôi nhờ cậu bé đó dạy guitar cho mình. Tôi học chăm chỉ, cần mẫn như một chú kiến. Tôi học đánh tất cả những bản nhạc mà trước đây em đã chơi, đặc biệt là GHOST OF A ROSE. Nhưng dù cố gắng thế nào, tôi vẫn không chơi hay như em được, tôi nghe đi nghe lại bài hát trong chiếc đĩa em để lại bất kỳ lúc nào tôi có thời gian rảnh rỗi. Tôi để nó làm nhạc chuông điện thoại, để nó làm nhạc báo thức mỗi sáng, chỉ vì tôi muốn nghe giọng hát của em, chỉ vì tôi yêu em vô cùng...
Em gái tôi suốt ngày bị nghe bài hát đó, đâm ra cũng yêu nó như tôi. Em đề nghị tôi sẽ đánh đàn guitar, còn em tôi hát. Tôi đồng ý. Với sự giúp đỡ của cậu bé bạn em gái, chúng tôi thu âm và đưa bài hát này lên trang nhật ký của hai anh em. Trang nhật ký được trang trí bằng những bông hoa hồng trắng muốt đến độ tinh khôi...
…
Tôi đóng trang nhật ký mạng lại. Tôi thôi không nghe Ghost of a Rose em gửi lại. Nhưng đâu đó, bất chợt đi qua cửa hàng hoa, hay đi dạo qua ở trên khu rừng cách nhà hơn 50km, khi nhìn thấy những bông hoa hồng trắng, tôi vẫn nghĩ đến em, như đã từng hứa. Bất chợt, tôi vẫn thấy em thoáng qua trong phút chốc, vẫn thấy nhè nhẹ ở đâu đó câu nói “Promise me, when you see, a white rose you'll think of me. I love you so, Never let go, I will be your ghost of a rose...”. Rồi tiếng đàn guitar lại vang lên, lướt nhẹ nhàng lắm, như gió. như hơi thở của em.. như tiếng lòng của tôi.. cả những nỗi niềm mà muôn đời nữa vẫn chưa giải thích nổi...
Ngay khi tôi quyết định chỉ dành tình yêu cho hoa hồng trắng tự đáy lòng mà ko biểu lộ ra nữa, thì bất ngờ em trở về.. Với một bộ váy màu trắng tinh khôi, đội vòng nguyệt quế tết bằng hoa hồng bạch và nụ cười mãn nguyện...
Mẹ xuất hiện.. nói với tôi rằng em bị ung thư phổi từ bé, em bi quan cuộc sống nên càng tập tành hút thuốc. Nhưng rồi, tình yêu Rock và tình yêu của tôi đã làm em biết rằng mình cần có nghị lực để chữa bệnh, và em sang Mỹ, chống chọi với bệnh tật và kỳ lạ rằng, em đã vượt qua nó, để trở về bên tôi. Chính mẹ tôi là người khuyên em đi, là người thay em tặng hoa hồng trắng cho tôi vào mỗi chủ nhật, là người cùng em tôi giúp tôi yêu đàn guitar hơn, giúp tôi trải qua những ngày không có em bên cạnh...
…
Đám cưới của chúng tôi trải đầy hoa hồng trắng... Và nụ cười của ai cũng tinh khiết và trong veo như màu hoa ấy......
Ghost Of A Rose - Blackmore's Night
The valley green was so serene
In the middle ran a stream so blue
A maiden fair, in despair, once had met her true love there and she told him
She would say:
"Promise me, when you see a white rose.. you'll think of me..
I love you so..
Never let go..
I will be your ghost of a rose..."
Her eyes believed in mysteries
She would lay amongst the leaves of amber
Her spirit wild, heart of a child, yet gentle still and quiet and mild and he loved her
When she would say:
"Promise me.. when you see..a white rose you'll think of me..
I love you so..
Never let go..
I will be your ghost of a rose..."
When all was done, she turned to run..
Dancing to the setting sun as he watched her..
And ever more he thought he saw..
A glimpse of her upon the moors forever..
He'd hear her say:
"Promise me, when you see a white rose you'll think of me..
I love you so..
Never let go..
I will be your ghost of a rose..."
Tinh linh của đóa hồng - Blackmore's night
Thung lũng xanh với bầu trời trong vắt..
Một dòng sông xanh vắt ngang êm ả..
Nàng thiếu nữ buồn trong tuyệt vọng, khi xưa tại nơi đó nàng đã tìm thấy.. tình yêu và nàng đã nói.....
Nàng từng nói với anh rằng:
"Hứa với em, khi anh nhìn thấy đóa hồng màu trắng anh sẽ nghĩ về em..
Em yêu anh thật nhiều..
Đừng bao giờ ra đi anh nhé..
Em sẽ là tinh linh trong đóa hồng của anh..."
Đôi mắt người thiếu nữ nhìn mênh mông về điều huyền bí..
Và nàng ngã người lên những chiếc lá một màu hổ phách..
Linh hồn nàng hoang sơ, trái tim nàng thơ dại, nhẹ nhàng và êm ái, anh ta đã yêu nàng..
Nàng nói với anh rằng:
"Hứa với em, khi anh nhìn thấy đóa hồng màu trắng anh sẽ nghĩ về em..
Em yêu anh nhiều lắm..
Đừng bao giờ ra đi...
Em sẽ là tinh linh trong đóa hồng của anh..."
Khi tất cả đã qua.. người thiếu nữ vùng chạy thật xa..
Và nhảy múa trong ánh sáng chiều tàn tựa như khi anh ấy từng nhìn ngắm..
Và mãi mãi anh ấy đã nghĩ mình được thấy...
Một tia thoáng nhìn của nàng thiếu nữ trên cánh đồng hoang mãi mông lung..
Và anh nghe nàng nói: "Hứa với em, khi anh nhìn thấy đóa hồng màu trắng anh sẽ nghĩ về em..
Em yêu anh nhiều lắm...
Đừng bao giờ ra đi..
Em sẽ là tinh linh trong đóa hồng của anh......"